NVMFB - Những ngày gần đây, không ít người vì tình yêu Tổ quốc và căm giận sự xâm phạm chủ quyền đã "dữ dội" đặt câu hỏi vì sao không kiện ngay TQ ra toà án quốc tế đi! Phải chăng Đảng, Nhà nước chậm trễ vì "lệ thuộc" TQ? Tại sao chính nghĩa thuộc về ta mà ta không kiện (chưa kiện)?
Với tình yêu Tổ quốc, NVM cho rằng, giờ là lúc không cần thiết tranh cãi nhau hay chỉ trích những vấn đề lịch sử để lại; cũng không nên "cãi cùn", cãi lấy được trong câu chuyện bảo vệ chủ quyền. Xử lý vấn đề với TQ hiện nay, cách tốt nhất và thông minh nhất là cùng với tinh thần đại đoàn kết dân tộc, có một bước nhảy vọt trong lao động, phát triển kinh tế, chăm lo đối ngoại và quốc phòng thì phải cùng nhau "hiến kế" xử lý vấn đề trên cơ sở kiến thức và luật pháp quốc tế. Có cảm giác rằng, một số phát biểu, thậm chí một số bài báo xung quanh chủ đề này trên báo chí vừa qua chưa đạt yêu cầu, thậm chí có chỗ phản tác dụng. Với tinh thần đó, từ góc độ nhìn nhận cá nhân và những nghiên cứu của mình, NVM xin đưa ra một số vấn đề sau:
Với tình yêu Tổ quốc, NVM cho rằng, giờ là lúc không cần thiết tranh cãi nhau hay chỉ trích những vấn đề lịch sử để lại; cũng không nên "cãi cùn", cãi lấy được trong câu chuyện bảo vệ chủ quyền. Xử lý vấn đề với TQ hiện nay, cách tốt nhất và thông minh nhất là cùng với tinh thần đại đoàn kết dân tộc, có một bước nhảy vọt trong lao động, phát triển kinh tế, chăm lo đối ngoại và quốc phòng thì phải cùng nhau "hiến kế" xử lý vấn đề trên cơ sở kiến thức và luật pháp quốc tế. Có cảm giác rằng, một số phát biểu, thậm chí một số bài báo xung quanh chủ đề này trên báo chí vừa qua chưa đạt yêu cầu, thậm chí có chỗ phản tác dụng. Với tinh thần đó, từ góc độ nhìn nhận cá nhân và những nghiên cứu của mình, NVM xin đưa ra một số vấn đề sau:
Loại trừ những thành phần đầu đất mà sự phản động có thừa như Phạm Văn Điệp và một số phần tử khác không có cả cái đầu lẫn trái tim để đủ hiểu sự việc nên NVM không chấp; còn để xử lý vấn đề này, hơn lúc nào hết chúng ta vẫn phải có trái tim nóng và cái đầu lạnh. Vì những lý do sau đây:
Trong xử lý vấn đề Hoàng Sa, Trường Sa và Biển Đông; có rất nhiều phương pháp, biện pháp. Ngay trong các biên pháp hoà bình cũng đã bao gồm rất nhiều các biện pháp rồi và kiện ra toà án quốc tế chỉ là một trong những biện pháp. Nhưng với một đất nước ngang ngược, ngông cuồng và đang trên thế nước lớn để "lấy thịt đè người" như Trung Quốc thì có thể đặt ra 3 tình huống:
Một là, ngay cả khi toà án tuyên phía VN thắng kiện, TQ cũng sẽ không đếm xỉa gì đến việc thực thi. Nhưng cái lợi, cái được rất lớn trong tình huống này là dư luận quốc tế sẽ hiểu hơn sự việc và thêm ủng hộ VN, phía TQ thêm bị cô lập và phần nào suy giảm ý chí xâm lược, thôn tính biển đảo của nước khác.
Hai là, phía TQ sẽ né tránh không tham gia vụ kiện vì nó sẽ có nhiều bất lợi cho TQ. Đây là tình huống khả dĩ nhất và với vụ kiện của Phi-li-pin, TQ đang hành xử theo hướng này. Theo Tiến sĩ vật lý Dương Danh Hy Nguyên Tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu, hiện sống tại Anh và đã có nhiều năm nghiên cứu về tranh chấp biển Đông, hiện là thành viên Quỹ Nghiên cứu Biển Đông thì hiện nay, Trung Quốc chưa chấp nhận trực tiếp hay gián tiếp cho bất cứ tòa nào thẩm quyền để công nhận Hoàng Sa là của nước nào. Điều này có nghĩa chúng ta chưa kiện về chủ quyền đảo được. Bên cạnh đó, Trung Quốc cũng đã dùng Điều 298 của UNCLOS để tránh không cho trọng tài UNCLOS thẩm quyền để phân xử một số loại tranh chấp biển. Điều này làm cho trọng tài UNCLOS không có thẩm quyền để công nhận giàn khoan Hải Dương-981 nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của nước nào. Hai điều này làm cho khó đơn phương kiện Trung Quốc.
Như vậy, tình huống TQ né tránh giống như hai vợ chồng ly hôn nhưng một người chẳng chịu ra toà, dây dưa thì sự việc sẽ còn kéo dài.
Ba là, trường hợp VN thua kiện. Nói điều này, chắc rằng nhiều người sẽ rất "chim cú" và quy kết NVM là "phản động" nhưng mong mọi người hãy bình tĩnh, vì đây là các giả thiết có thể xảy ra và với tinh thần "biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng" chúng ta hoàn toàn phải đặt các giả thiết này. Hồi học trong các nhà trường quân sự, chúng tôi luôn có một phương pháp rõ ràng là dự kiến tình huống và cách xử trí trong mỗi trận đánh và trong những tình huống đó, không bao giờ thiếu tình huống thất bại, kể cả tình huống bị địch bao vây, người chỉ huy cao nhất hi sinh…Ở đây cũng vậy, mặc dù chính nghĩa thuộc về chúng ta, đất đai biển đảo cha ông ta để lại hàng nghìn đời, sự hiện diện của người Việt khẳng định chủ quyền đã thể hiện qua nhiều thư tịch cổ và trong tác phẩm gần hơn là Phủ biên tạp lục của nhà bác học Lê Quý Đôn, chỉ cần một cú gọi cụ gu gồ là các bạn đã thấy cụ Lê Quý Đôn bàn về "Bãi cát vàng", gồm cả Hoàng Sa, Trường Sa cùng những đội quân dược triều đình cử đi khai thác, khai thác gì, trên đảo có gì…Tuy nhiên, với âm mưu độc chiếm Biển Đông, phía Trung Quốc từ năm 1909 đến nay đã đưa ra nhiều chiêu bài lắt léo, tạo dựng nhiều chứng cứ nguỵ tạo cùng nhiều đối sách thâm độc để âm ưu chiếm đoạt. Và công pháp quốc tế, hệ thống pháp luật về biển của quốc tế tuy đã có đấy nhưng vô cùng phức tạp, rắc rối, nhiều điểm chưa hoàn thiện, nhiều chỗ "muốn hiểu thế nào cũng được, muốn áp dụng thế nào cũng được" nên tình huống VN bị thua kiện không phải là không có thể xảy ra.
Để minh chứng cho điều này, chúng tôi xin được trích một đoạn trong cuốn sách “Việt Nam – Đất, biển, trời” của chuyên gia luật biên giới, nhà ngoại giao kỳ cựu Lưu Văn Lợi, nguyên Trưởng ban Biên giới thuộc Hội đồng Bộ trưởng viết về vấn đề xử lý tranh chấp biển đảo. Cuốn sách đã được nguyên Tổng Bí thư Đỗ Mười đã cho rằng ông là một luật gia “nắm vững vấn đề” thực hiện cuốn sách với “bao tâm huyết, nó xứng đáng có vị trí trong số những sách mà cán bộ ta cần nghiên cứu”. Trong cuốn sách này, khi bàn về luật biển và những vấn đề liên quan biển, đảo, thềm lục địa, chuyên gia Lưu Văn Lợi viết: “Công ước về Luật Biển năm 1982 đã có định nghĩa rõ ràng về thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh tế và những quy định rõ ràng về nghĩa vụ và quyền của các nước ven biển liên quan đến thềm lục địa, vùng đặc quyền kinh tế. Tiếc rằng, về việc phân định thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế, Công ước chỉ nói chung chung là các nước hữu quan qua con đường thương lượng, cùng nhau thoả thuận một “giải pháp công bằng” và cũng không nói thế nào là giải pháp công bằng và cần làm gì để đi tới một giải pháp công bằng…”.
PGS, TS Nguyễn Hồng Thao, hiện là Đại sứ Việt Nam ở Ma-lai-xi-a, nguyên Phó trưởng ban biên giới Chính phủ, một chuyên gia nghiên cứu và từng đoạt giải thưởng quốc tế về công trình nghiên cứu tranh chấp trên biển Đông cũng cho biết: “Do sự khác biệt về tương quan lực lượng, phạm vi yêu sách, e ngại dư luận trong nước, khả năng rủi ro chính trị nên các Chính phủ khó có thể đồng thuận để đưa tranh chấp Trường Sa ra trước Tòa án quốc tế. Chỉ một nước không đồng thuận, Tòa án sẽ không có thẩm quyền. Hiện tại, mới chỉ có Philippines công nhận quyền tài phán bắt buộc của Tòa nhưng lại bảo lưu không áp dụng cho các tranh chấp liên quan đến KIG, tức quần đảo Trường Sa. Khả năng đưa tranh chấp Hoàng Sa ra trước Tòa án quốc tế có thể đơn giản hơn nếu xét ở mức độ chỉ liên quan đến Việt Nam và Trung Quốc nhưng sẽ khó hơn nhiều vì Trung Quốc đang quản lý toàn bộ quần đảo này và không muốn bàn đến ngay cả trong cơ chế đàm phán trên biển giữa hai nước có từ năm 1996. Tình hình cũng tương tự đối với các cơ chế tài phán quốc tế khác như Tòa án Trọng tài Luật biển quốc tế….”. Ông Thao cũng cho biết: “Công ước Luật biển 1982 không đưa ra một định nghĩa rõ ràng về đá dẫn tới những giải thích khác nhau về quy chế đảo đá. Kích thước, chu vi, chiều cao như thế nào để được coi là đảo hay đá? Thế nào là đá thích hợp cho con người đến ở?
Biển Đông đã được biết đến như một trung tâm tranh chấp của thế giới về mức độ phức tạp, số lượng các bên tranh chấp và sự quan tâm lợi ích của các cường quốc. Hoàng Sa trên thực tế là tranh chấp ba bên giữa Việt Nam, Trung Quốc và Đài Loan. Trường Sa là nơi tranh chấp của Brunei, Malaysia, Philippin, Trung Quốc, Việt Nam và Đài Loan. Tranh chấp trên Biển Đông bao gồm tranh chấp chủ quyền đảo và tranh chấp vùng biển. Bốn trở ngại lớn nhất cho mọi giải pháp là vấn đề chủ quyền, đường đứt khúc 9 đoạn (đường chữ U, đường lưỡi bò), quy chế đảo và chủ nghĩa dân tộc. Giải quyết các trở ngại trên phải căn cứ vào luật biển và thiện chí của các quốc gia. Công ước của Liên hợp quốc về luật biển 1982 mới chỉ là một văn kiện chung nên còn nhiều vấn đề như quy chế đảo, hệ thống các giải pháp hòa bình cho các tranh chấp cần được hoàn chỉnh cho phù hợp với tình hình khu vực. Nếu luật biển còn chưa rõ ràng thì các nước phải tiếp tục thỏa thuận”.
Từ những lập luận trên cho thấy rằng, việc kiện TQ ra toà án quốc tế là cần thiết nhưng không đơn giản, cần phải có sự chuẩn bị kỹ. Xin được dẫn thêm, vẫn là ý kiến của PGS Nguyễn Hồng Thao, để chiến thắng trong cuộc “chiến đấu này”, “bên cạnh đào tạo chiều rộng, theo tôi, cần quan tâm đào tạo chiều sâu; cần sớm có kế hoạch đưa được người Việt vào các hoạt động của Tòa án Công lý quốc tế, Tòa án Luật biển quốc tế, các Tòa trọng tài quốc tế, cơ quan quyền lực đáy đại dương, Ủy ban ranh giới thềm lục địa...”.
Hiện chưa rõ thống kế VN có bao nhiêu chuyên gia về lĩnh vực này nhưng chúng tôi được biết, Trung Quốc từ lâu đã đào tạo cả đội ngũ bài bản và có người của họ trong nhiều cơ quan quan trọng nêu trên.
Trong những phần tiếp theo, NVM sẽ phân tích đến những khía cạnh pháp lý nào cần tập trung trước để VN giành chiến thắng, từng bước khẳng định lẽ phải, công lý và sự thật…
Lưu ý: NVM giữ bản quyền, mọi sao chép, đăng tải lại phải được sự đồng ý của NVM.
ảnh:
- Trường Sa những ngày đầu giải phóng, tháng 5 năm 1975 do nhà báo Nguyễn Khắc Xuể, Phóng viên Báo Quân đội nhân dân chụp lại
- Trường Sa tháng 5-2014 do NVM chụp

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét