Lê Văn Hòa
Đa nguyên chính trị là khái niệm dùng để chỉ một chế độ trong đó tồn tại nhiều đảng phái chính trị đối lập, đấu tranh với nhau đòi chia sẻ quyền lực chính trị đối với xã hội. Thời gian gần đây, lợi dụng việc Nhà nước ta tổ chức lấy ý kiến đóng góp vào bản Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, các thế lực trong và ngoài nước lại tập trung đấu tranh đòi xóa bỏ Điều 4 Hiến pháp - điều mà đã được các bản Hiến pháp trước đó hiến định; đòi thực hiện đa nguyên chính trị, tam quyền phân lập...như kiểu phương Tây. Những đòi hỏi đó là điều không thể và hoàn toàn phi lý. Vì:
Thứ nhất, các kiểu nhà nước ra đời trong lịch sử đều bắt nguồn từ nguồn gốc lịch sử của nó, xuất phát từ những điều kiện lịch sử, văn hóa, địa lý khác nhau mà thiết lập các kiểu nhà nước khác nhau trong đó thiết lập cho mình một chế độ chính trị, bản chất giai cấp phù hợp với đặc điểm của mỗi quốc gia. Cũng vì vậy mà tùy vào mỗi nước, có nhà nước bỏ qua kiểu nhà nước này để tiến lên một kiểu nhà nước khác. Như Việt Nam không trải qua các kiểu nhà nước chiếm hữu nô lệ, nhà nước tư bản và tiến thẳng từ nhà nước phong kiến lên nhà nước xã hội chủ nghĩa (bỏ qua nhà nước chiếm hữu nô lệ, nhà nước tư bản chủ nghĩa), để tiến lên kiểu nhà nước XHCN tiến bộ hơn, là quy luật tất yếu của lịch sử, phù hợp với quan điểm của chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh về nhà nước. Trong chế độ tư sản hiện nay - chế độ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập có nguồn gốc lịch sử của nó. Vì trong cuộc đấu tranh của giai cấp tư sản chống chuyên chế phong kiến châu Âu, các đảng chính trị dần xuất hiện đại diện cho các tầng lớp khác nhau của giai cấp tư sản, cũng là để tiến lên một kiểu nhà nước khác tiến bộ hơn kiểu nhà nước cũ trước đó, nhưng ngay từ khi ra đời các đảng tư sản đã có những mâu thuẫn nội bộ, phản ánh những mâu thuẫn lợi ích giữa các tầng lớp trong giai cấp tư sản nhưng đều thống nhất một mục tiêu là lật đổ chế độ phong kiến, thiết lập một chế độ chuyên chính của giai cấp tư sản.
Về hình thức, chế độ đa nguyên chính trị có vẻ dân chủ, các đảng đều có quyền tự do tranh luận, bầu cử, ứng cử...và trên lý thuyết đều có khả năng trở thành đảng cầm quyền. Nhưng trên thực tế chỉ có những đảng chính trị lớn, có thế lực được sự hậu thuẫn của các tập đoàn tư bản lớn và được pháp luật giành cho họ những điều kiện thắng cử và nắm giữ quyền lực nhà nước.
Hai là, đa nguyên chính trị tất yếu dẫn đến tổ chức quyền lực nhà nước theo "tam quyền phân lập" - một học thuyết của Mông-Téc-ki-ơ (nhà tư tưởng của giai cấp tư sản Pháp). Xuất phat từ quan điểm quyền lực nằm trong tay một người sẽ tất yếu dẫn đến lạm quyền và để loại trừ khả năng đó, theo Mông-Téc-ki-ơ, cần thành lập một trật tự trong đó quyền lập pháp, hành pháp, tư pháp phải độc lập và kiềm chế lẫn nhau (tiêu biểu như Hoa Kỳ). Mỗi quyền lực phải thuộc một giai cấp. Kế thừa hạt nhân của thuyết phân chia quyền lực và tổng kết kinh nghiệm đấu tranh giai cấp, Mác và Ăng-ghen cho rằng: trong xã hội có đối kháng giai cấp, quyền lực nhà nước thực chất nằm trong tay giai cấp bóc lột. Khi chế độ bóc lột bị lật đổ, thì quyền lực nhà nước tập trung về tay nhân dân và một khi nhân dân lao động đã tốn bao xương máu mới giành được chính quyền về tay mình lại tổ chức theo nguyên tắc tam quyền phân lập, đem quyền lực nhà nước chia cho kẻ từng áp bức mình hoặc không cùng chí hướng với mình thì chẳng khác nào "tự đem gông tròng vào cổ mình".
Ba là, các thế lực thù địch cho rằng, thực hiện đa nguyên chính trị mới có dân chủ còn nhất nguyên chính trị thì không. Trong thế giới ngày nay có sự hiện diện cả chế độ nhất nguyên chính trị và đa nguyên chính trị, đối với từng quốc gia, hệ thống quyền lực chính trị nào được tổ chức theo hình thức nào là tùy thuộc vào hoàn cảnh lịch sử cụ thể vào mỗi quốc gia đó. Vấn đề ai được hưởng các quyền dân chủ? Trong chế độ đa nguyên chính trị, dân chủ chỉ có đối với thiểu số bóc lột. Còn trong chế độ chính trị nhất nguyên ở các nước XHCN, dân chủ đối với đa số nhân dân lao động.
Được chủ nghĩa Mác - Leenin, tư tưởng Hồ Chí Minh soi đường, bằng những trải nghiệm đầy xương máu và nước mắt, chúng ta khẳng định nước Việt Nam không có chỗ đứng cho chế độ đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, bởi nếu thực hiện đa nguyên chính trị chẳng khác nào "tự giết mình".
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét